NGUYEN HAI

  • Loner Nguyen
  • Photography
  • Quang Binh

Tà Cơn - Vùng trời bình yên
và miền ký ức

Tà Cơn – Vùng trời bình yên và miền ký ức

Có những vùng đất mà mỗi tấc đất là một trang sử, mỗi ngọn cỏ mang một lời thì thầm của quá khứ. Quảng Trị là một nơi như thế. Hành trình về với Khe Sanh, về với sân bay Tà Cơn không chỉ là một chuyến du lịch, đó là một cuộc hành hương về miền ký ức, để thấy sự bình yên hôm nay đã nảy mầm từ một quá khứ bi tráng.

Trong ký ức của nhiều thế hệ, thung lũng Khe Sanh luôn gắn liền với hình ảnh của một “tọa độ lửa”, một “cối xay thịt” khổng lồ. Và trái tim của tọa độ lửa ấy chính là sân bay Tà Cơn – một cứ điểm quân sự chiến lược mà quân đội Mỹ đã xây dựng với tham vọng biến nó thành một “Điện Biên Phủ ngược”. Trong 170 ngày đêm của chiến dịch Đường 9 – Khe Sanh đầu năm 1968, nơi đây đã phải hứng chịu hơn 100.000 tấn bom đạn, một sức công phá tương đương với 5 quả bom nguyên tử mà Mỹ đã ném xuống Hiroshima.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua. Hành trình của tôi về Tà Cơn hôm nay không còn tiếng gầm rú của B-52, không còn khói lửa mịt mù. Thay vào đó là một buổi sớm mai mờ sương, tĩnh lặng đến nao lòng. Dừng chân một đêm ở thị trấn Khe Sanh, tôi cảm nhận được khí thiêng của mảnh đất huyền thoại, nơi mỗi tấc đất dường như vẫn còn âm vang của một thời đạn bom, nhưng đã được phủ lên một màu xanh yên bình của sự sống.

Bước vào khu di tích, cảnh tượng đầu tiên hiện ra khiến tôi sững sờ. Chiếc máy bay vận tải C-130 Hercules, một “con quái vật bầu trời” của không lực Hoa Kỳ, giờ đây nằm im lìm trên thảm cỏ đẫm sương, trầm mặc như một chứng nhân khổng lồ của lịch sử. Lớp sơn xanh rêu đã bạc màu, những cánh quạt không còn quay, tất cả như đang chìm trong một giấc ngủ dài. Xa hơn một chút là xác chiếc trực thăng CH-47 Chinook, những chiếc xe tăng M48 Patton… Chúng không còn là vũ khí chết chóc, mà đã trở thành những tác phẩm điêu khắc của thời gian, lặng lẽ kể câu chuyện của riêng mình.

Tôi đã may mắn có mặt ở Tà Cơn vào một ngày mà thiên nhiên dường như cũng muốn đối thoại với lịch sử. Sau một cơn mưa bất chợt, một chiếc cầu vồng kép hoàn hảo vươn mình trên bầu trời, ôm trọn lấy cả khu di tích. Ánh sáng bảy sắc lung linh chiếu rọi xuống “con chim sắt” đang nằm yên, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ, vừa đầy tính biểu tượng. Đó là hình ảnh của hòa bình, của sự hàn gắn và hồi sinh. Lịch sử không bị xóa nhòa, mà đang được thiên nhiên ôm ấp và chữa lành.

Góc nhìn từ trên cao càng làm cho cảm xúc trở nên mãnh liệt. Tà Cơn không còn là một sân bay, mà là một công viên lịch sử xanh mướt. Di tích đường băng, những hầm hào công sự năm xưa nay đã được cỏ cây che phủ, trông như những mạch máu xanh trên nền đất đỏ bazan. Chiếc C-130 nằm ở trung tâm, như trái tim của cả khu di tích, được bao bọc bởi sự sống đang không ngừng sinh sôi.

Đến Tà Cơn hôm nay không chỉ là xem một di tích, đó là một trải nghiệm tâm linh, một cuộc đối thoại sâu sắc với quá khứ. Đứng trên mảnh đất này, ta không chỉ thấy những chứng tích của chiến tranh, mà còn thấy được ý chí kiên cường, bất khuất của cả một dân tộc. Và hơn hết, ta thấy được giá trị vô giá của hòa bình – một sự bình yên đã được đánh đổi bằng rất nhiều xương máu. Tà Cơn, từ một “tọa độ chết”, nay đã thực sự trở thành một điểm đến của sự sống, của niềm tự hào và của những trang sử bất tử.

Quảng Trị, tháng 10/2025

Nguyễn Hải

Facebook
Twitter
This website uses cookies to improve your experience. Cookie Policy